Đọc thư của em mà cảm thấy vui mừng nhưng lòng lại rưng rưng:
"Đã có những lúc cái đói, cái nghèo và sự cô đơn muốn quật ngã con. Những buổi tối thức trắng học bài, những ngày đông lạnh giá thiếu áo ấm, hay những lúc đóng học phí muộn.... mỗi lần định bỏ cuộc, con lại nhớ đến ánh mắt đầy kỳ vọng và tình yêu thương của Quý Sơ. (….) Lời cầu nguyện của quý Sơ và nguồn trợ giúp của quý Ân Nhân Hội SBVCC chưa bao giờ rời bỏ con. Chính niềm tin ấy đã tiếp thêm cho con sức mạnh phi thường. Và hôm nay, con tự hào và hạnh phúc muốn reo lên với Quý Ân Nhân rằng: “Con đã tốt nghiệp rồi!”
Em vốn là một đưá trẻ mồ côi cha mẹ được người bác cưu mang. Bác rất nghèo khó nên các nữ tu tại Phát Diệm lưu tâm giúp đỡ và ủi an em. Em rất chăm học. Khi vào trường cao đẳng tại Hà Nội, các soeurs đã giới thiệu em với Hội để được hỗ trợ thêm về tài chánh. Hội đi bên cạnh em chỉ có 4 năm, nhưng em bày tỏ sự biết ơn chân thành trong lá thư đầy cảm xúc dưới đây.
Em và bác, hình 2021













2026
2013

