Thursday, April 8, 2021

Support Flood Victims 2021

Support People Affected by Flood  in Quang Tri

Tin tức và hình ảnh về những trận lụt tại quê nhà đã làm chúng ta lo lắng và đau xót. Hội đã 2 lần gửi quà cho nạn nhân của trận lụt kinh hoàng vừa qua. 

Lần thứ nhất vào tháng 10 - 2020 khi hay tin nhiều làng mạc bị ngập sâu, nhà chìm trong nước, hoa màu và gia súc bị cuốn trôi nên đồng bào thiếu ăn. Hội đã gửi giúp 2 làng Thuận Nhơn và Diên Sanh, vùng đất trũng thuộc tỉnh Quảng Trị, để hai cha xứ có thể mua mì gói và gạo đi cứu đói.


 Được một số ân nhân tiếp tục  giúp đỡ, Hội lại gom góp gửi tiền.  Sáng 25 tháng 1, 2021: 65 gia đình bị thiệt hại nặng vì lũ lụt tại làng Lương Mai (một vùng đất trũng, nghèo, gần Mỹ Chánh, Quảng Trị) đã được mời đến để nhận quà của Hội. Nhìn cảnh ngôi “Nhà Nguyện” rất đơn sơ còn xơ xác sau sự tàn phá của nước lũ mà xót xa khi nghĩ rằng nhà của dân chắc còn tan hoang hơn.

Cảm ơn các ân nhân đã đóng góp với Hội.
 
 
 
💝                       -------------------------------------------------------------------

Charity Trip - Spring 2019

Chuyến Công Tác Mùa Xuân 2019

 Sau Tết  Kỷ Hợi, 6 anh chị em chúng tôi thực hiện một chuyến công tác tại quê nhà. Cùng với sự hỗ trợ của quý ân nhân, chúng tôi đã đến thăm và trao tận tay người nghèo và các cụ già bệnh tật cô đơn tại Trà Rằm (Hậu Giang), Suối Hoà (Cam Ranh), Mằng Lăng (Phú Yên), Truồi (Huế), và thăm trường tình thương tại Tân Phú, Saigon. Sau đây là một vài hình ảnh tiêu biểu.

 Thăm Trà Rằm

Vừa về đến Saigon trưa ngày 26 tháng hai, 5 giờ sáng hôm sau anh chị em chúng tôi lên đường đi Trà Rằm, huyện Trà Lồng, tỉnh Hậu Giang. Trà Rằm là một giáo xứ nhỏ do linh mục Nguyễn Minh Văn coi sóc.

Trời gần trưa, nắng vàng dòn và rất nóng, cha và ba vị trong ban bác ái xã hội của giáo xứ đưa chúng tôi (bằng xe gắn máy) đến thăm và tặng quà cho một số gia đình người già, nghèo khổ, cô đơn và đau ốm. Có cụ từ các vùng biên giới về tá túc trong làng đã lâu nhưng lại không xin được hộ khẩu, nhà cửa là những túp lều tre nứa mong manh lợp tôn rỉ sét. Có cụ có con nhưng họ đi làm ăn xa không có khả năng về thăm nom giúp đỡ cha mẹ già. Có cụ không con cháu, các anh chị thiện nguyện của giáo xứ đến giúp giặt giũ tắm gội.

Cha Minh Văn còn tổ chức câu lạc bộ “Người Cao Niên” quy tụ gần 80 cụ trong làng có hoàn cảnh khó khăn, họp mặt mỗi trưa thứ sáu đầu tháng để cùng chia sẻ tâm sự và an ủi nhau. Cụ nào yếu quá thì có nhóm bác ái xã hội của giáo xứ đưa đón. Buổi sinh hoạt của câu lạc bộ có trà bánh, và các cụ được tặng sữa, đường. Lần họp tháng này, các cụ vui hơn vì có quà tặng của Hội chúng ta.


  Chúng tôi đã đến thăm nhà thờ Mằng Lăng (Phú Yên), nơi lưu giữ cuốn sách chữ quốc ngữ đầu tiên của linh mục Alexandre de Rhodes “ Phép Giảng Tám Ngày”, in tại Roma năm 1651. Được biết Mằng Lăng cũng có một cô nhi viện rất lâu đời do các cố đạo người Pháp thành lập. Hiện nay ngôi nhà tình thương ấy vẫn còn và do các nữ tu dòng Mến Thánh Giá coi sóc. Ngôi nhà ấm áp tình thương ấy nay lại mở rộng vòng tay cưu mang các cô gái lầm lỡ. Các cô gái ấy được nuôi dưỡng bảo bọc để  “mẹ tròn con vuông” cho đến khi vững vàng lấy lại sự tự tin để tiếp tục bước đi bên con.  Hội đã đóng góp hỗ trợ cho những việc làm tốt đẹp này của giáo xứ Mằng Lăng.

 


  Thăm người kém may mắn tại Suối Hoà (Cam Lâm, Cam Ranh)

Linh mục Nguyễn Ngọc Chiến, quản xứ, còn rất trẻ và hăng say phục vụ. Dù rất bận và dù chúng tôi báo tin trễ, cha cũng sắp xếp thời giờ để đưa chúng tôi đi thăm 20 gia đình các vị cao tuổi, các gia đình cô đơn nghèo khó hoặc đau ốm. Dùng xe gắn máy, chúng tôi được dẫn đi qua nhiều con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo đến những làng xóm xa, vào cả nhà của những người dân tộc thiểu số. Có những túp lều lợp tôn rỉ sét mong manh nóng hừng hực. Có những cụ già đau ốm nghẹn ngào chua xót kể hoàn cảnh đơn chiếc của mình. Được biết cha Chiến thỉnh thoảng vẫn ghé thăm các gia đình này, mang cho họ thùng mì, gói đường, bao gạo. Vì thế dù không cùng tôn giáo nhưng họ đều biết “ông cha nhà thờ”.
Có lẽ hoàn cảnh làm chúng tôi xót xa nhất là của một chị chưa đến tứ tuần, bị bịnh “ cứng da”, da khô và co rút dần đến nỗi không còn đi đứng được nữa. Chồng bỏ, chị và hai con gái được một gia đình tốt bụng cho nương nhờ trong căn phòng xây tạm thô sơ chật chội. Con gái lớn chừng 15 tuổi phải ở nhà chăm sóc mẹ, ba mẹ con sống nhờ tình thương của xóm làng. Thật bị đát.

 

 Thăm người kém may mắn tại Truồi, Thừa Thiên

Có những lúc “nước mắt chỉ chảy xuôi”. Có thể do hoàn cảnh sống khó khăn, cha mẹ già phải sống trong đơn chiếc nghèo khổ, thậm chí có lúc trong đắng cay sầu tủi!
Có cụ đã già yếu mà
phải nuôi con bị tâm thần.
Có cụ không lập gia đình nay về nương nhờ các cháu.
Cảm ơn sự sắp xếp chu đáo của linh mục quản xứ Truồi và hai ông trong ban xã hội, bốn chúng tôi được đi bằng xe gắn máy vào những xóm làng rất xa.
Nhóm chúng tôi đã đến thăm và tặng quà cho 22 cụ.

 

💝

Trường Tình Thương Ái Linh, Tân Phú, Sai Gòn

2/2019

Rất nhiều gia đình nghèo từ các tỉnh làng xa xôi vào Sài Gòn kiếm sống. Họ thuê những căn phòng trọ nhỏ để cả gia đình chen chúc sống, họ không có giấy tờ hộ khẩu nên con cái họ chẳng thể được nhận vào trường học. Các em bé ấy đi bán vé số, đánh giầy nhưng cũng nhiều em lang thang lêu lổng dễ sa vào con đường bất hảo..Trước tình cảnh đó, các Sơ mở các lớp học tình thương miễn phí và thuyết phục các bậc cha mẹ để cho con em đến trường. Từ chừng chục em thuở ban đầu, trường hiện nay có từ lớp 1 đến lớp 5. Các Sơ mướn giáo viên tốt nghiệp sư phạm cùng góp sức dậy học và chăm lo bữa ăn cho các em trong những phòng học, phòng hội khang trang sạch sẽ. 




 

 


Charity trip December 2019

Chuyến Công Tác Tháng 12-2019

 Thăm và tặng quà Tết đến bà con kém may mắn vùng ven Saigon.

Saigon hoa lệ, thành phố của tiện nghi, của giàu có và xa xỉ, thế nhưng hãy len lỏi vào các ngõ hẻm, bạn sẽ gặp những gia đình nằm ngồi co ro, dùng thùng carton làm nhà, vài tấm nilon làm chiếu dưới những tấm bạt sơ sài, bạn có thể gặp các cụ già lụm khụm dùng chiếc xe trẻ con đẩy đi lượm lon nhặt về chai về bán. Nhờ người bạn có từ tâm tại địa phương, chúng tôi đã mời hơn 30 vị tề tựu về một rẻo hẻm nhỏ để thăm hỏi và tặng chút quà. Quà chúng ta trao, mong đem lại cho họ chút ấm áp tình người.

This is our first stop for our charity work on this trip. This area is near the city. We give rice and noodle to 30 older and disabled people. Thanks to all my family and friends for your generous donations to make this possible.

 





   Thăm Khu Nuôi Dưỡng Người Cao Tuổi tại Cần Giuộc, Long An

Theo lẽ thường, ai cũng mong được sum vầy bên con cháu trong đoạn cuối cuộc đời. Thế nhưng, rất nhiều cụ đơn độc thì đến lúc hơi tàn lực kiệt không thể còn tự nuôi mình, cụ sống vất vưởng nơi xó chợ, góc cầu. Một số cụ may mắn được tìm ra, đưa về các trung tâm nuôi dưỡng người cao niên đơn độc.
Chúng tôi đến thăm một nơi đang nuôi dưỡng 14 cụ, nhà khang trang sạch sẽ, có nhân viên chăm sóc mọi bề, NHƯNG các cụ rất cô đơn. Khi chúng tôi đến, các cụ ra rôm rả kể chuyện đời mình, kể cả phàn nàn vì bạn cùng phòng thức sớm quá, khua động hàng xóm. Cô điều dưỡng kể rằng có khi cô phải làm quan toà “ xử” các vụ khiếu kiện đáng yêu này!

Bốn cụ yếu hơn nằm trong 1 phòng khác, có thể ngồi dậy nhưng không đi lại được, giường của các cụ làm bằng những thanh vạc giường bằngstainless steel trên có trải chiếu nên khá sạch sẽ. Chúng tôi vào, có cụ kêu lại ngồi sát bên, nắm tay hỏi han, hôn lên má...thật cảm động.

Bốn cụ đã rất yếu nằm trong gian phòng cuối, giường thầp cũng bằng sắt, bên dưới là bồn xi- măng để dễ lau rửa. Có cụ còn tỉnh, nhưng cũng có cụ không biết gì và có cụ không còn nói được. Trông thật mủi lòng.

Chúng tôi tặng quà rồi từ giã các cụ trong lưu luyến.

This is our second stop for the charity work. This is a house for about 14 elders. Some can still do basic daily routine care for themselves. Some are disabled. They were all so happy to have visitors to chat for a little while. We gave each of them a little gift in envelopes. The gifts are from your generous donations. We were just messengers to bring smiles to these less fortunate people.

 





 

 Thăm nhà nuôi trẻ khuyết tật và trẻ bị bỏ rơi, chùa Kỳ Quang, Gò Vấp

   Con cái là quà của Thượng đế. Thế nhưng lắm lúc món quà quý báu ấy bị chối từ. Món quà ấy bị bỏ rơi nơi gốc cây, góc phố, gầm cầu, hay tại cổng chùa. Chùa Kỳ Quang tại Gò Vấp đã mở rộng tấm lòng từ bi đón nhận các cháu về nuôi nấng, bất kể cháu bé lành lặn hay khuyết tật. Quý Thầy đã cho xây những dãy nhà khang trang, sạch sẽ, có bảo mẫu, có y sĩ chăm sóc cho các cháu. Phòng trẻ sơ sinh đến 8 tháng có 14 bé, phòng kính có điều hòa để giúp giữ không khí trong lành hơn. Không được phép vào phòng nhưng chúng tôi cũng thấy rõ sự chăm sóc chu đáo và chuyên nghiệp của các cô. Có người lãnh lương nhưng cũng có cô chú làm tự nguyện.
Các cháu thì lành lạnh, cũng có cháu khuyết tật nhưng tất cả đều mạnh khỏe. Các cháu lớn hơn được chia ra làm nhiều phòng, nhiều nhóm để dễ bề chăm sóc.
Các cháu nào có thể đến trường, nhà chùa cũng tổ chức nhóm đưa đón.

Cảm thương số phận của các cháu, cảm phục vì cách tổ chức của chùa, chúng tôi đã đóng góp với chùa một món quà nhỏ.
Cảm ơn sự hỗ trợ của quý vị hảo tâm.

Our third stop: an orphanage run by a Buddhist temple. There are over 100 children who were abandoned mostly at birth. Many are disabled. Some are terminally ill from effects of agent orange. It was very traumatic to see the sick kids. The healthy kids are always looking for people to hold them. We stayed for a while since many of the kids are having their noon nap. We deliver some of your gifts to the orphanage before leaving. Thank you so much for your generosity.

     




   Chùa Chưởng Phước , Tam Bố, Di Linh, Lâm Đồng.

   Một ngôi chùa tuy nằm trên trục lộ Bảo Lộc-Đà Lạt nhưng lại xa phố thị nên khá vắng vẻ. Chúng tôi đến viếng chùa vào khoảng 10g sáng, chờ chừng 15 phút thì sư trụ trì về đến: thầy bận đi mua đá cát cho việc làm ngày hôm sau. Thầy Thắng Hạnh là một nhà sư đơn giản, hết lòng vì dân nghèo. Được tặng nhiều quần áo cũ, các môn đệ và chính tay thầy giặt, ủi cho sạch đẹp rồi đem đến các buôn làng xa để tặng một cách trân trọng. Học sinh nghèo ở các trường nơi thâm sơn cùng cốc, thầy giúp đóng học phí . Em nào phải đi bộ trên 10km để đến trường, thầy tặng xe đạp. Thầy mua đá đắp cao những đoạn đường làng lầy lội.
Ngân sách của thầy là từ sự đóng góp của các vị hảo tâm, của bạn học cũ và chính công lao của thầy đổ ra trên những vườn rẫy. Thầy cho mua đất rừng khai hoang, mướn những người sa cơ thất thế để giúp họ có việc làm hay có cơ hội hoàn lương , thầy cho trồng cà chua, cây hạt điều màu, hoa hồng môn,vv... Riêng thầy, nơi ngã lưng là một cốc nhỏ ngang 9 tấc dài 2m, mỗi ngày chỉ dùng 1 bữa vào giờ trưa, y phục thật đơn sơ nhuốm màu của đất đỏ núi rừng.

Tuy không định trước và thầy không hề ngõ ý cần giúp đỡ, nhóm chúng tôi đã tự ý đóng góp với thầy và hứa sẽ hỗ trợ thầy trong những năm tới.

Mời xem hình của dịp gặp gỡ với thầy và hình thầy với những việc từ thiện.

Our next stop is a Buddhist temple, Chưởng Phước. One of us knew the Buddhist monk there. He was humble and very active in his work to help the minority people in the area. His Buddhist gown looks worn. His quarter is 90cm by 200 cm. He eats one veggie meal a day but still has energy to work on the roads, houses and other charity projects. We all admired his dedication to help the less fortunate. We passed along some of your donations to help his projects. We promised to continue to help his future projects to help young children to attend school.

   



 Thăm người tật bịnh tại thôn Hamanhai, xã Pró kinh tế, huyện Đơn Dương.

Our final stop on the charity trip: Proh, a town with mostly minority people. Some are sick physically and mentally.

Thôn Hamanhai nằm cách trục lộ chính khoảng gần 20km. Đây là một làng nhỏ của người dân tộc Churu, sau 1975 sử dụng làm vùng kinh tế mới. Bốn mươi năm trôi qua đã có thêm một số người kinh đến mua đất lập vườn, nhưng người dân tộc với bản tính đơn sơ thiệt thà vẫn sống nghèo khổ và đi làm thuê. Nhiều người sống trong những căn nhà ráp từ những mảnh gỗ thưa. Làm lụng cực khổ nhưng thành phẩm của họ thường bị thương lái ép giá thấp đến tận cùng.

 





 Các Soeurs thuộc tu hội Nữ Tữ Bác Ái đặc biệt lưu tâm nâng đỡ những gia đình có hoàn cảnh ngặt nghèo trong thôn.

Dùng xe gắn máy qua 5-7km đường đất, chúng tôi được các Soeurs dẫn đi thăm 14 gia đình của người tật bịnh. Có chị bị ung thư vú đang xạ trị ốm o tím tái, nhà gạch nhưng trống trơ không giường, chỉ có người bịnh được có tấm đệm vải lót lưng. Một chị bị ung thư khác đang trú thân nhà người em, vì chị không lập gia đình và không có nhà riêng. Một anh chừng hơn 40 tuổi bị ung thư lưỡi bị nhà thương trả về chờ ngày ra đi, khi chúng tôi thăm và tặng quà anh úp mặt xuống nệm dấu hành nước mắt mà bờ vai rung lên vì đau buồn. Một em thanh niên bị tâm thần bị xiềng chân vì bà ngoại già không còn nhanh để chạy đi tìm về, em nằm trong túp lều nửa tôn nửa gỗ nóng hực tựa vào vách nhà người anh.
Mỗi nhà chúng tôi tặng phong bì 400.000 đ ( chưa tới $20), có cụ không nói được tiếng kinh, chỉ chắp tay vái tỏ lòng biết ơn rồi đưa tay quẹt nước mắt.


Về đến Saigon, hình ảnh những cảnh sống khổ cực ấy cứ in mãi trong tâm trí, chúng tôi đã chuyển thêm tiền để quý Sơ giúp cho 10-12 gia đình nữa hầu chia sẻ chút hơi ấm tình người trong mùa đông đang về nơi góc làng cao nguyên xa xôi này.

Cảm ơn sự hỗ trợ tài chánh của quý mạnh thường quân.